GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM

LONG ĐIỀN - BÀ RỊA VŨNG TÀU

Cập nhật lúc 20:06:11 26-06-2017 (GMT+7) Lượt xem:914

NHỮNG VẦN THƠ TUYỂN CHỌN PHẬT ĐẢN

Thân giới phẩm đã đượm nhuần mưa Phật Pháp Áo cà sa thêm rạng vẻ phước điền.

>>Ý nghĩa Phật Đản năm 2017 (PL.2561)
Phật Đản
 
Ơn Phật lớn lao chẳng nghĩ lường
Cũng vì bác ái với lòng thương
Xả thân tuổi trẻ tầm chơn lý
Cầu đạo chẳng màng tuổi thanh xuân.
 
Tinh khiết như hoa sen
Rạng ngời như bắc đẩu
Xin quay về nương náu
Bậc Thầy của nhân thiên.
 
Đức Di Lặc ngồi trơ bụng đá
Mặc bụi trần bám đã rồi rơi
Dẫu cho trần thế đầy vơi
Dửng dưng như một nụ cười vô duyên.
 
Kính lễ Phật từ bi quảng đại
Vì chúng sanh nhân loại đảo điên
Luân hồi sanh tử triền miên
Làm Thầy hướng dẫn nhân thiên thoát nàn.
 
Bảy đóa sen vàng nâng gót ngọc
Đón mừng Bồ Tát xuống trần gian
Vườn Lâm chợt thấy hoa đàm nở
Muôn vạn tin vui trỗi nhịp đàn.
Quê hương đạo pháp thắm tình
Ngời trang sử Việt mấy nghìn năm qua
Hương từ Phật Đản bay xa
Niềm thương một cõi vị tha tâm hồn.
 
Một đức Phật ra đời
Đau khồ liền nhẹ vơi
Nụ tầm xuân vừa nở
Hương bay ngát đất trời.
 
Đóa ưu đàm nở rạng ngời
Lâm Tỳ Ni rực một trời sắc hương
Pháp thân hiện giữa vô thường
Gót vàng bảy bước mở đường chơn như.
 
Nguyện sanh về tịnh độ
Sen nở thấy vô sanh
Chư Phật và Bồ Tát
Là các bạn đồng hành.
 
Pháp Phật thật phi thường
Bảy hạt đầy mười phương
Cúng  dường khắp pháp giới
Từ bi không biên cương.
 
Bởi giấc mơ tiên con lỡ say
Lòng con mến Phật tự bao ngày
Hôm nay chuông gọi hồn con tỉnh
Phủi sạch trần lao con đến đây.
 
Người về khoác cả nắng vàng
Cho vườn chùa nỡ cánh hoàng lan hương
Ngỡ mình như một giọt sương
Lung linh trong cõi diệu thường đó chăng.
 
Phật về mở cửa vô minh
Mở dòng suối ngọt khơi tình chúng sanh
Phật về cho đất thêm lành
Cho hoa thêm nhụy, cho cành thêm xinh.    
Sen lên từng đóa hóa thân
Nhìn sâu con thấy dấu chân của Người
Phật đi hoa cũng mỉm cười
Bình minh nhân loại khi Người về đây.
 
Đêm nay trăng tròn hơn mọi tháng
Lá nhỏ trên cành gió mơn man
Hương trầm thơm tỏa mờ sương khói
Cuộc đời hư ảo sắc hay không.
 
Hoa sen vừa nở trên đầm biếc
Nắng đã lên rồi thức bình minh
Chim hót trên cành như tiếng hát
Mừng Phật Đản về độ chúng sanh.
Dung nhan Phật tốt lạ thường
Hào quang chiếu sáng khắp cùng mười phương
Từ bi oai đức không lường
Ra đời tế độ dẫn đường chúng sanh.
 
Được thấy tướng lại nghe danh
Cũng nhờ kiếp trước căn lành trồng sâu
Thế Tôn đủ phép nhiệm màu
Làm cho muôn loại cúi đầu quy y.
Trăng vằng vặc soi đất trời bát ngát
Mây muôn phương rạng rỡ bóng thiên thần
Mạn đà la mưa hoa hương ngào ngạt
Chuyển luân vương vừa giáng hạ phàm trần.
 
Người nhập thế ánh bình minh rực rỡ
Vạn vật reo mừng chiêm ngưỡng dung quang
Đài sen báu bảy bước chân nhẹ đỡ
Nước rồng thiêng suối mát gội kim thân.
 
Con kính cẩn quỳ dưới chân Từ Phụ
Tâm hồn con thấm đượm đức ân Người
Con xin sống một cuộc đời an trú
Trong yêu thương Ngài ban rải nơi nơi.
 
Hãy để tâm tĩnh lặng
Theo tiếng niệm Di Đà
Hãy sống vui an lạc
Mai về chốn quê xa.
Ôi Từ Phụ cha lành chung bốn cõi
Thương chúng sanh Ngài thị hiện ta bà
Diệt khổ đau người đi tìm nguồn cội
Cứu muôn loài người vất bỏ xa hoa
 
Mang ánh sáng, ngời soi nơi tăm tối
Pháp nhiệm màu Ngài gieo rắc trần gian.
Từ buổi nọ mấy nghìn năm dời đổi
Vẫn còn đây rạng mãi ánh đạo vàng.
 
Hôm nay trong ánh bình minh
Hào quang rạng chiếu chúng sanh vui mừng
Thế Tôn xuất hiện cõi trần
Hân hoan đến mấy tầng không nhạc trời
Hoa đàm rộn nở nụ cười
Trần gian chào đón một Người siêu nhân
Không gian rực sáng vầng trăng
Trần gian pháp vũ khiến đời thăng hoa
Bốn phương nhân loại hoan ca
Từ bi hỉ xã chan hòa nguồn vui.
 
Giây phút ấy thế gian bừng chấn động
Đóa ưu đàm hé nụ mấy ngàn năm
Sen nở thắm bên hồ hương gió lộng
Muôn cung tơ nhã nhạc tấu bổng trầm.
 
Trăng mùa Phật Đản thiêng liêng
Trăng hôn mái ngói chùa làng quê hương
Trăng soi sáng mãi tình thương
Ngàn năm trăng vẫn diệu thường cõi tâm.
 
Dù xa cách mấy nhịp cầu
Đến ngày Phật Đản năm châu cũng gần.
Ra đi rồi lại quay vào
Phút giây chia biệt dạt dào tình thương
Song đây tiếng vọng vô thường
Tình riêng gác lại chọn đường xuất gia.
 
Thân giới phẩm đã đượm nhuần mưa Phật Pháp
Áo cà sa thêm rạng vẻ phước điền.
 
Mùa Phật Đản con thành tâm lễ Phật
Nguyện cầu Ngài phân tỏa ánh hào quang
Để chúng con được đón ánh đạo vàng
Sống thư thái trong hào quang chư Phật.
 
Ngày Phật Đản tin về mùa kỷ niệm
Rộn ràng lên người con Phật năm châu
Nghe niềm vui mang sắc thái nhiệm mầu
Niềm tin vững in sâu lòng thệ nguyện
Bậc đại giác ta bà đà xuất hiện
Cứu quần sinh thoát khỏi bể trầm luân.
 
Một đời vì pháp độ sinh
Quyết noi theo tấm gương lành Phật trao
Cho đời vơi nổi sầu đau
Khuôn vàng thước ngọc thâm sâu lý huyền.
ÂN SƯ
 
Mưa chiều khói nước đượm thiền môn
Văng vẳng di ngôn dạ chạnh buồn
Cảnh cũ người xưa bao kỷ niệm
Nhớ người nhớ dáng chúng trung tôn.
 
Ơn giáo dưỡng sanh thành nên huệ mạng
Nghĩa thầy trò muôn kiếp trả chưa xong
Trai tuần chung thất ngưỡng mong
Cúng dường tam bảo hướng trông về Thầy.
 
Kính lạy Tăng, người Thầy chí cả
Thay Thế Tôn truyền bá đạo mầu
Tùy duyên hóa độ vô cầu
Làm Thầy mô phạm dẫn đầu chúng sanh.
 
Chùa rộng thênh thang bóng đại đồng
Tấm lòng ưu ái sánh biển đông
Mưa kinh, gió pháp lời khuyên dạy
Ôm cả ta bà cõi sắc không.
 
Trần thế chuyển mình hoa lá bay
Thầy đi về tận nẻo trời tây
Lời xưa di cảo còn gìn giữ
Mõ sớm chuông khuya dõi bước Thầy.
 
Hồi chuông sớm đưa Thầy về cõi niết
Con bàng hoàng khóc giữa đêm thâu
Hiện thân giữa chốn bụi hồng
Ưng vô sở trụ tâm vô não phiền.
 
Ngàn năm bia đá dễ mòn
Ngàn năm tâm khảm vẫn còn khắc ghi.
 
Ta bà một thuở ra đi
Hạc vàng cất cánh tây quy nhẹ nhàng
Bát cơm ngọc, tấm lòng vàng
Hương hoa lễ nhạc, cúng dàng Tôn Sư.
Khuất bóng Tôn Sư trời giá lạnh
Vắng lời giáo huấn gió đìu hiu
Vĩnh Nghiêm môn phái lòng se thắt
Phật Tử muôn phương lệ thấm đều.
 
Hôm nay nhìn lại Thầy trong ảnh
Sao nhớ chùa xưa quá đi thôi
Chân dung dáng vẽ từ bi ấy
Mãi mãi từ nay đã mất rồi.
 
Rừng tùng thưa thớt từ nay
Cội tùng ngã bóng về tây xa vời.
Thầy đi để lại cho đời
Giới đức nghiêm tịnh người người kính thương.
 
Miền cát trắng từ nay vắng bóng
Bậc chân tu trọn sống cho đời
Tấm gương đức hạnh tuyệt vời
Việc đời hạnh đạo nay vơi trọn tình.
 
Quảy dép về tây chốn nghỉ ngơi.
Hạc vàng cất cánh hướng chân trời
Dung nhan đã khuất nơi trần thế
Kẻ ở người đi luống ngậm ngùi.
 
Một mai thân xác tiêu tan
Danh thơm vẫn ở thế gian muôn đời
Pháp thân lồng lộng tuyệt vời.
Chiếu soi pháp giới, rạng ngời chân như.
 
Sinh như thể đắp chăn bông
Thác như cởi áo, hạ nồng khác chi
Xưa nay các pháp hữu vi
Không sao tránh khỏi hiệp ly vô thường.
 
Trăng linh thứu chiếu miền lạc cảnh
Gió từ bi phất phưởng chốn ta bà
Giờ Thầy thượng phẩm đài hoa
Nụ an nhiên ấy trong ngần như như.
 

Ý kiến phản hồi

Xin vui lòng gõ Tiếng Việt có dấu